屏气吞声
píng qì tūn shēng
犹言忍气吞声。
气忍声吞
qì rěn shēng tūn
受了气而勉强忍耐,不说什么话。形容窝囊。
忍气吞声
rěn qì tūn shēng
忍:忍耐。吞声:有话不敢说。形容受了气而强自忍下;不能说出来。
吞声忍气
tūn shēng rěn qì
吞声:不敢出声;忍:忍耐。形容受了气而勉强忍耐,不敢出声。
吞声饮气
tūn shēng yǐn qì
犹吞声忍气。
吞声忍泪
tūn shēng rěn lèi
形容强忍悲伤。
饮恨吞声
yǐn hèn tūn shēng
饮恨:强忍怨恨;吞声:哭泣而不敢出声。形容忍恨含悲,不敢表露。